Trang Chủ     Diễn Đàn     Tàng Thư Các     Hiệp Ảnh Cung

Tìm kiếm: theo
Lương Sơn Thi Đàn Tuyển Tập Thơ »» Quê hương nguồn cội - Mặc Giang
Tình Cha, còn đó đẹp thay !
Tình Cha, còn đó đẹp thay !

Tình Cha, còn đó đẹp thay !!!

Cha là núi cả trên cao
Cho con sỏi đá đi vào trần gian
Cha là nghiêm khắc vô vàn
Cho con chân cứng đá mềm trường chinh
Cha là cây cột đầu đình
Cho con đứng vững một mình vững chân
Cha là một núi canh tân
Cho con chấn chỉnh chẳng ngần ngại chi
Cha là một núi tuyệt kỳ
Cho con ngang dọc chẳng vì lựa ai
Cha là cửa đóng then cài
Cho con trung liệt lối dài dặm băng
Cha là thừa tiếp nặng oằn
Cho con gánh vác mà giăng cơ đồ
Cha là cội gốc tàn khô
Cho con vượt sóng hải hồ bốn phương
Cha là lẫm liệt đường đường
Cho con đuổi bóng những phường vong nô
Cha là nét sử điểm tô
Cho con tường tận bốn bờ non sông
Dù cho cạn nước biển Đông
Trường Sơn nhả khói đừng hòng đổi thay
Dù cho phương Bắc phương Tây
Hay phương nào nữa nước nầy chẳng thay
Đã như muối mặn gừng cay
Tình non nghĩa nước thêm dày keo sơn
“Đá mòn nhưng dạ chẳng mòn”
Việt Nam sông núi vẫn còn trơ trơ
Tình cha con mãi tôn thờ
Ngàn năm còn mãi cơ đồ núi sông
Tình cha con mãi ghi lòng
Ngàn năm còn mãi non sông nước này
Tình cha còn đó đẹp thay !!!

Tháng 6-2005

 Đã đến ngày mai !
 Đường lên viễn xứ
 Đảo - Hòn quê hương tôi
 Đỡ nét mây ngàn
 Đừng có mãi hoàng hôn và đêm tối !
 Đi đâu cũng nhớ quê mình !
 Đi đâu cũng nhớ trở về !
 Ba anh em
 Ba chị em
 Bài Ca Sỏi Đá
 Bên bờ lau biển động
 Bước đi, rơi rụng mây ngàn
 Bóng Hình Cha muôn thuở !
 Biểu hiện tinh thần khí chất Việt Nam - Hồ Bảo Quốc
 Cao Nguyên quê hương tôi
 Công Đức Sinh Thành
 Con chim nho nhỏ bay quanh lối về
 Con người phiêu bạt
 Dòng Thơ gọi Tình Người
 Em bé mồ côi
 Hoa ở giữa rừng hoang
 Không biết ngày mai tôi trở về !
 Là của Việt Nam
 Lời giao cảm - Tác giả
 Lời giới thiệu - Mộng Bình Sơn
Page generated in 0,14753 seconds with 16 queries