Những em bé cơ cùng !
Cổ nhạc : Những mảnh đời bất hạnh
Có những em bé,
Không bao giờ được mặc quần áo mới
Có những em bé,
Không bao giờ, ngậm cục kẹo, cắn cà rem
Chỉ đứng nhìn, rồi lấm lét phát thèm
Nuốt nước bọt, rồi quay đi chỗ khác
Thân xương xẩu, bọc làn da tái mét
Mũi thò lò, thụt thịt, có tội không
Giương mắt nhìn, chò đợi những ngóng trông
Trông những gì, hỡi những em khốn khổ ???
Học là cái gì ! Nói làm chi sách vở !
Chưa ra khỏi nhà, làm sao biết mái trường !
Chỉ lâu lâu, mới có người mở rộng tình thương
Tẩm một chút như sương sa mỏng mảnh
Em chưa từng biết, cái gì là quà bánh
Em chưa từng nhìn, đủ mọi thứ đồ chơi
Vọc đất, bụi bay, ruồi muỗi, bu đầy !!!
Thống khổ, cơ cùng, ai thương, ai xót !!!
Chỉ mong sao, được ít nhiều chia sớt
Bớt tiêu pha, bớt chi phí những dư thừa
Thì các em, cũng sẽ được móc mưa
Đã chịu đựng quãng đường dài nắng hạn
Cá không nước, thì làm sao không chết cạn
Cái tuổi thơ, em biết khóc, không biết cười
Lòng vàng trang trải, ai người ?
Tình thương che chở, ai người thương em
Ai ngươi thao thức từng đêm
Làm sao cứu hết những em cơ cùng
Xin người mở rộng bao dung
Xin người giải cứu cơ cùng cho em !!!
Tháng 8-2005
|