Trang Chủ     Diễn Đàn     Tàng Thư Các     Hiệp Ảnh Cung

Tìm kiếm: theo
Lương Sơn Thi Đàn Tuyển Tập Thơ »» Quê hương nguồn cội - Mặc Giang
Một Cành Hoa Dâng Mẹ
Một Cành Hoa Dâng Mẹ

Một Cành Hoa Dâng Mẹ !

Xin ngắt một cành hoa dâng mẹ
Mẹ là thiêng liêng, là tất cả nhiệm mầu
Mẹ đã đi rồi, từ nay tìm mẹ ở đâu
Mây ngủ trên ngàn, bóng tối chìm sâu

Xin ngắt một cành hoa dâng mẹ
Mẹ là tình thương, là tất cả cuộc đời
Mẹ đã đi rồi, thôi còn gì nữa mẹ ơi
Con đi tìm mẹ, từng bước đơn côi

Xin ngắt một cành hoa dâng mẹ
Mẹ là muôn sông, là biển cả rạt rào
Mẹ đã đi rồi, bầu trời mất hết trăng sao
Con đi tìm mẹ, bóng dáng hư hao

Xin ngắt một cành hoa dâng mẹ
Mẹ là yêu thương, là cao quí khôn lường
Mẹ đã đi rồi, hương thờ nhả khói mờ sương
Có những đêm về, lành lạnh thê lương

Xin ngắt một cành hoa dâng mẹ
Hoa hỡi là hoa, hoa màu trắng hay màu hồng
Trắng đã phai nhoà, mà hồng đã chết màu bông
Con đứng một mình, tìm mẹ, đêm đông !!!

 Đã đến ngày mai !
 Đường lên viễn xứ
 Đảo - Hòn quê hương tôi
 Đỡ nét mây ngàn
 Đừng có mãi hoàng hôn và đêm tối !
 Đi đâu cũng nhớ quê mình !
 Đi đâu cũng nhớ trở về !
 Ba anh em
 Ba chị em
 Bài Ca Sỏi Đá
 Bên bờ lau biển động
 Bước đi, rơi rụng mây ngàn
 Bóng Hình Cha muôn thuở !
 Biểu hiện tinh thần khí chất Việt Nam - Hồ Bảo Quốc
 Cao Nguyên quê hương tôi
 Công Đức Sinh Thành
 Con chim nho nhỏ bay quanh lối về
 Con người phiêu bạt
 Dòng Thơ gọi Tình Người
 Em bé mồ côi
 Hoa ở giữa rừng hoang
 Không biết ngày mai tôi trở về !
 Là của Việt Nam
 Lời giao cảm - Tác giả
 Lời giới thiệu - Mộng Bình Sơn
Page generated in 0,23919 seconds with 16 queries